7.22. Thứ Hai Tuần XVI Thường Niên

Ga 20,1-2.11-18

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

22.7.2024

Một chút suy tư

Sau cuộc thương khó và cái chết của Chúa Giêsu, bà Maria Mađalêna hẳn đang mang trong lòng một nỗi buồn và sự xót xa vô hạn. Bà mong muốn đến thăm mộ Chúa. Chính vì vậy, ngay từ rạng sáng, lúc trời còn tối (Ga 20,1), bà đã sốt sắng đi ra viếng mộ. Thế nhưng, bà không còn thấy xác Chúa Giêsu ở trong mộ nữa, bởi Người đã sống lại. Bà khóc lóc vì mong được thấy Chúa mà chẳng thấy Người đâu.

Tình huống Chúa Giêsu xuất hiện nhưng bà Maria Mađalêna chưa nhận ra Người (x. Ga 20,14) khiến chúng ta có nhiều suy nghĩ. Chúa hiện ra chắc hẳn là vì thấy bà đã khao khát tìm kiếm Người thật sự. Ban đầu, bà Maria Mađalêna tưởng Chúa Giêsu là người làm vườn vì bà đang khóc lóc, buồn sầu và thất vọng (x. Ga 20,15).

Lắm lúc trong cuộc đời, Chúa cũng xuất hiện một cách đầy bất ngờ hoặc sau những nỗ lực tìm kiếm của chúng ta. Chúa hiện diện với chúng ta bằng nhiều cách thế, qua trung gian của Ngài: hoàn cảnh, sự việc hay một con người cụ thể,… Nhưng, nhiều lúc chúng ta cũng như bà Maria Mađalêna, không nhận ra Chúa vì để những cảm xúc của chính mình hay những ồn ào náo động của môi trường sống xung quanh chi phối, làm cho tâm hồn bị khuấy động và không có được sự bình an cần thiết. Con mắt nội tâm của chúng ta không đủ sáng tỏ để có thể nhận ra Ngài.

Chúa Giêsu cũng nói với bà Maria Mađalêna: ‘’đừng giữ Thầy lại…nhưng hãy đi gặp anh em Thầy’’ (Ga 20,17). Người mời gọi Maria Mađalêna đừng giữ Tin Mừng Chúa Phục Sinh cho riêng mình nhưng hay đi báo cho các Tông đồ. Mỗi Kitô hữu đã được đón nhận Niềm Vui Phục Sinh cũng được Chúa mời gọi: đừng giữ cho riêng mình nhưng cần biết chia sẻ Niềm Vui đó cho hết thảy mọi người. Sự chia sẻ đó chính là truyền giáo. Chúa Giêsu cũng dạy cho chúng một bài học về bản chất của tình yêu: tình yêu không bao hàm sự chiếm hữu nhưng là sẻ chia, không giữ chặt nhưng là tự do hoàn toàn.

Vâng nghe lời Chúa Giêsu bảo, không phải các Tông đồ, nhưng chính bà Maria đã trở thành sứ giả đầu tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh: ‘’tôi đã thấy Chúa’’ (Ga 20,18). Bà đã thấy Chúa qua việc Chúa tỏ bày chính mình Người và qua sự khao khát tìm kiếm của bà.

Ước gì, chúng ta cũng nỗ lực khao khát tìm kiếm Chúa như bà Maria Mađalêna để chúng ta cũng được gặp thấy Chúa với những cách thức Ngài tỏ hiện. Qua đó, chúng ta được mạnh dạn tuyên xưng rằng ‘’tôi đã thấy Chúa’’ trong cuộc đời. Qua đoạn Tin Mừng, chúng ta - những người được đón nhận Tin Mừng Phục Sinh - cũng được mời gọi chia sẻ Niềm Vui đó cho hết thảy mọi người để tất cả cùng được hưởng chan chứa niềm vui và bình an của Đấng Phục Sinh.